Tên đăng nhập:
Bạn đã có tài khoản chưa?
Quên mật khẩu?
  • Đăng nhập / Ghi danh

    Trang 3/31 đầuđầu 1234513 ... cuốicuối
    kết quả từ 21 tới 30 trên 302

    Ðề tài: Huyenkhong cafeteria

      1. #21
        Tham gia ngày
        May 2009
        Bài gửi
        5,465
        Cảm ơn
        1,022
        Được cảm ơn: 18,068 lần
        trong 4,238 bài viết

        Default

        Chuông leng keng từ trong bụng anh chồng bật ra. Anh ta vội hắt xì hơi, đưa cái máy nhỏ xíu bằng hộp diêm khổ lớn, nói lắp bắp không chủ ngữ: “Cứ thế nhé. Bai”. Chị vợ đổi sắc mặt, đưa mắt lườm một cái như tia chớp.
        Hai chị em kính cận vừa ăn vừa vung tay. Gương mặt, áo quần, cử chỉ, ngôn ngữ của chúng có cả Mỹ, cả Tàu, cả Nhật, cả Thái... Chúng đang chuyện hồn nhiên về một bộ phim chưởng nào đó mà chúng vừa xem ở nhà tối qua.
        Thằng em đưa thẳng tay: “Xiu!... Xiu!...”
        Cô chị: “Đệ này!...”
        Rồi cứ thế chúng liên chi hồ điệp:
        - Chị thích nhất cảnh mụ hoàng hậu đưa tay tung chưởng móc mắt lão vua dâm...
        - Chẳng bằng thằng Ngố hóa phép làm rụng cả bộ hạ lão quan...
        - Chẳng bằng!...
        - Chẳng bằng!...
        Chúng phồng mang trợn mắt sắp tung chưởng, giành nhau phun ra những âm thanh “Pằng... Pằng...” như súng trận. Bố mẹ đưa mắt tình tứ, cười nhìn nhau.
        Sau mỗi lần “Pằng... pằng...”, một sợi bún phở lại bắn vào bát của anh Ký Vấn. Rồi tới tấp chẳng hiểu ra thế nào nữa. Đành bỏ tô phở, đứng phắt dậy, lao ra đường.
        Cô vợ bĩu môi:
        - Lão già khó tính!
        Anh chồng sang trọng kẻ cả:
        - Trẻ con mà! Thời nào chẳng thế!
        Đành lao đến Sở, dù chủ nhật. Tòa soạn nơi anh Ký làm việc, từ tuần báo, đúng chủ nhật này, ra báo hàng ngày. Tức nhật báo.
        Trên màn hình người ta đang chiếu lại cảnh ngựa hí gươm đao của phim “Binh pháp Tôn Tử”.
        Anh Ký Vấn muốn ngửa mặt lên trời mà kêu rằng:
        - Tôn Tử sư phụ, xin thầy dạy con theo chước nào đây?
        Ký Vấn ta là đàn ông thời nay, láu cá, dẫu tuyệt vọng vẫn làm ra ta đây tràn trề hy vọng, chẳng đợi sư phụ mách bảo, định thực thi cái chước thứ băm bảy (nối vào băm sáu chước của Tôn Tử) là vừa làm ra chuồn, vừa làm ra ở để nghi binh cuộc đời. Bỗng cái ông lão ngoài tám mươi xóm Trại từ đâu hiện về. Vẫn túi đeo, nai nịt, huân chương đỏ ngực, vừa đi vừa hát câu muôn thuở: “Vì nhân dân quên mình”. Lão giơ tay chào và hỏi:
        - Anh bao nhiêu rồi?
        - Thưa cháu kém hai, đầy lục tuần ạ!
        - Vậy anh đã học câu: Lão bảy mươi học lão bảy mốt chưa?
        - Dạ, rồi ạ!
        - Thế anh hãy ráng sống đi vài chục năm nữa để hiểu lớp bát tuần, cửu tuần chúng tôi nhé!
        Nói rồi ông lão biến mất...

        Xóm Hương Mỗ, tháng Giỗ Em. 7.2001

        Hạnh phúc cho những ai biết được bí mật của tự nhiên

      2. Có 2 Hội viên đã cảm ơn đến "vanhoai" về bài viết có ích này:

        dongphuong (15-02-10),tom (13-02-10)

      3. #22
        Tham gia ngày
        Jun 2009
        Bài gửi
        782
        Cảm ơn
        498
        Được cảm ơn: 970 lần
        trong 482 bài viết

        Default

        Trích Nguyên văn bởi PALOMA Xem bài gởi
        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

        Cảm ơn paloma đacho một tubehay , khiến cho ai kia còn hửng hờ với Xuân cũng phải chạnh lòng!
        Chiến thắng không kiêu căng,
        Thất bại không nãn lòng.

      4. #23
        Tham gia ngày
        May 2009
        Bài gửi
        5,465
        Cảm ơn
        1,022
        Được cảm ơn: 18,068 lần
        trong 4,238 bài viết

        Default

        Mời các bạn nhâm nhi Cafe và nghiền ngẫm về cuộc đời

        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

        Hạnh phúc cho những ai biết được bí mật của tự nhiên

      5. Có 2 Hội viên đã cảm ơn đến "vanhoai" về bài viết có ích này:

        dhai06 (06-03-10),tom (15-02-10)

      6. #24
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default Mùa xuân bên suối

        Mời các bạn dùng trái cây và ngắm hoa nhân dịp xuân mới Canh Dần mùng 2 tết
        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
        thay đổi nội dung bởi: PALOMA, 15-02-10 lúc 18:00
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      7. Danh sách Hội Viên đã cảm ơn "PALOMA" về bài viết có ích này:

        tom (19-02-10)

      8. #25
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default

        mời các bạn cùng thưởng thức một bản nhạc
        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      9. Danh sách Hội Viên đã cảm ơn "PALOMA" về bài viết có ích này:

        tom (19-02-10)

      10. #26
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default mời các bạn ngắm hoa LiLi nở

        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      11. #27
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default Mời các bạn ngắm Hoa hồng nở

        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      12. #28
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default Mời các bạn dùng nước trái cây Huyền không

        YouTube Video
        ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      13. #29
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default Một cử chỉ đẹp

        Bà Foreman dừng chiếc xe hơi của mình ngay một trạm thu phí giao thông trên xa lộ cao tốc. Liếc mắt qua kính chiếu hậu, bà thấy cả một dãy dài xe hơi ngay sau mình. Bà chợt nãy ra một ý vui vui, bà quay kính xe xuống, đưa ra cho người bán vé một tờ 50 USD và bảo: "Tôi mua một vé cho tôi, và còn lại tôi mua thêm năm vé nữa cho năm chiếc xe sau tôi, chỗ tiền dư tin xin biếu hết cho ông!"



        Không kịp để cho người bán vé thắc mắc vì sửng sốt, bà Foreman quay kính xe, đạp ga và lái xe đi ngay. Bà hình dung ra trong đầu cùng sự ngạc nhiên đầy thú vị ấy nơi năm người lái xe theo sau mà bà không hề quen biết. Bà không cần những lời cảm ơn, chỉ là một ’cử chỉ đẹp’ nho nhỏ thôi mà, có đáng gì đâu!

        Về đến nhà, bà Foreman vừa làm bếp vừa tủm tỉm cười một mình vì nhớ lại chuyện sáng nay trên đường. Ông chồng để ý thấy làm lạ, đến bữa ăn trưa, ông lựa lời hỏi, bà mới kể lại đầu đuôi. Đến phiên ông chồng cũng cảm thấy vui lây niềm vui nho nhỏ ấy...

        Buổi chiều đến trường dạy môn giáo dục công dân, ông Foreman quyết định làm một ’cử chỉ đẹp’ bằng cách dùng chính câu chuyện về cử chỉ đẹp của bà vợ để dẫn nhập vào bài học. Các học sinh trung học của ông lặng đi một thoáng rồi đồng loạt vỗ tay hoan hô sau lời kết thúc của thầy giáo: "Các em hãy nhớ niềm vui sống khởi đi từ những câu chuyện bình thường nho nhỏ như thế, mỗi ngày ước gì mỗi người trong chúng ta đều làm được ít nhất một ’cử chỉ đẹp’ tương tự các em nhé!"

        Ở lớp hôm ấy, có cô bé Mary vốn là một học sinh cá biệt, luôn bướng bỉnh, lì lợm, cũng như một đứa bé lười biếng trong gia đình. Cô về nhà trong tâm trạng hết sức hân hoan phấn khởi và quyết định sẽ làm một ’cử chỉ đẹp’ với cha mẹ. Cô lặng lẽ thu dọn, lau chùi, quét tước, nấu nướng và giặt giũ xong xuôi mọi việc trước khi mẹ cô ở xưởng và cha cô ở toà báo trở về. Sập tối, hai ông bà bước vào nhà và hiểu ra ngay đã có một sự thay đổi kỳ lạ nơi cô con gái đang tuổi dậy thì! Hỏi mãi cô bé mới kể lại câu chuyện về ’cử chỉ đẹp’ cô đã nghe thầy giáo Foreman kể ở lớp. Cô hứa với bố mẹ mọi chuyện hôm nay cô đã làm ở nhà sẽ không phải là một cử chỉ đẹp duy nhất cô sẽ cố gắng thực hiện.

        Sau buổi cơm chiều thật vui và đầm ấm, ông Alfonse, cha của Mary, vốn là phóng viên của một tờ báo địa phương, khoan khoái ngồi vào bàn làm việc. Ông quyết định phải viết ngay một bài báo về câu chuyện ’cử chỉ đẹp’... Chỉ đến chiều ngày hôm sau thôi, cả miền đều xôn xao rộn rã khi đọc được bài báo. Người ta bảo nhau ít nhất mỗi ngày hãy nhớ làm một ’cử chỉ đẹp’ nho nhỏ cho nhau, cho cuộc sống...

        Cha xứ đưa câu chuyện vào bài giảng ngày chủ nhật kế đó. Một diễn giả chọn câu chuyện làm chủ đề chính cho một buổi mạn đàm ở hội trường lớn của thị trấn. Một bà mẹ kể lại cho đứa con như một câu chuyện cổ tích để ru nó vào giấc ngủ ngon. Một đôi bạn trẻ đang yêu nhau cùng thoả thuận từ nay sẽ dành cho nhau những cử chỉ đẹp thay vì những trò giận dỗi vô bổ. Ngoài đường phố, người ta thôi không vứt những bã kẹo chewing gum bừa bãi. Những người lái xe cố gắng tránh không làm tạt những vũng nước trên đường lên khách bộ hành. Trong nhà giam, viên cai ngục bẳn tính quyết định sẽ có những cử chỉ đẹp đối với các tù nhân. Người đi mua hàng ở tiệm tạp hoá nói một lời cảm ơn lịch sự, còn cô bán hàng thường hay cau có thì đã biết mìm một nụ cười khả ái để đáp lại. Một cầu thủ bóng đá vốn nổi tiếng là chơi xấu, giờ đây trong trận đấu cuối tuần đã chạy lại đỡ một cầu thủ đội bạn bị ngã với một lời xin lỗi...

        Một cử chỉ đẹp, vâng, một cử chỉ đẹp nho nhỏ mỗi ngày thôi cũng đủ để làm cho cuộc sống thêm ý nhị đậm đà, và niềm vui bởi sự quan tâm đến nhau trong yêu thương được nhen nhúm, rồi bừng cháy, lan toả đến tất cả mọi người.

        (Sưu tầm)
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      14. Danh sách Hội Viên đã cảm ơn "PALOMA" về bài viết có ích này:

        huyducit (30-05-13)

      15. #30
        Tham gia ngày
        Nov 2009
        Bài gửi
        149
        Cảm ơn
        170
        Được cảm ơn: 169 lần
        trong 102 bài viết

        Default Cậu bé và cây Táo

        Ngày xưa có cậu bé nhỏ và một cây táo thật to làm bạn với nhau. Cậu bé đến chơi với cây táo mỗi ngày, leo lên cây, hái táo ăn rồi nằm ngủ dưới bóng cây to. Cậu bé rất yêu mến cây táo và cây táo rất thích chơi với cậu.



        Thời gian qua mau, cậu bé đã lớn lên và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày nữa. Một ngày nọ, cậu đến ngồi cạnh cây táo và có vẻ buồn bã. Cây táo nói với cậu "tới chơi với tôi đi". Cậu nói "tôi không còn bé con nữa, tôi không còn thích chơi với cái cây nữa, tôi muốn có tiền để mua đồ chơi, tôi thích đồ chơi". Cây táo nói "xin lỗí cậu nhé, tôi không có tiền nhưng cậu có thể hái hết những trái táo trên thân tôi rồi mang bán đi để lấy tiền mua đồ chơi". Cậu bé vui sướng quá, cậu hái hết những trái táo trên cây rồi chạy mang ra chợ bán lấy tiền. Sau đó không thấy cậu trở lại nữa. Cây táo buồn lắm vì nó nhớ cậu bé.

        Một thời gian lâu sau, cậu bé lại trở lại ngồi cạnh cây táo nhưng nay cậu đã trở thành một thanh niên đứng tuổi. Cây táo vui sướng quá, nó nói với cậu "tới chơi với tôi đi", cậu bé có vẻ suy nghĩ rồi cậu nói "tôi không có thời giờ để chơi, tôi phải làm việc để nuôi gia đình tôi, tôi muốn xây một ngôi nhà, cây táo có thể giúp gì cho tôi không?". Cây táo nói "xin lỗi cậu nhé, tôi không có nhà để cho cậu nhưng mà cậu có thể chặt hết những nhánh cây trên thân tôi, rồi dùng chúng để xây căn nhà cho gia dình cậu". Cậu thanh niên liền chặt hết những nhánh cây trên thân cây táo rồi vui sướng mang chúng chạy đi. Cây táo mặc dù đã trụi lủi không còn nhánh cây nào trên thân nữa nhưng vẫn sung sướng vì nó đã làm cho cậu thanh niên được vui. Sau đó thì chàng thanh niên lại đi biệt tích và cây táo lại một lần nữa cô đơn và buồn bã vì nhớ cậu thanh niên.

        Mãi lâu sau, vào một ngày trưa hè nóng nực, chàng thanh niên lại trở lại và bây giờ chàng đã thành một người đàn ông đứng tuổi. Cây táo thật là mừng rỡ, nó lại mời người đàn ông đến chơi với nó nhưng ông ta lại buồn bã nói "Tôi đang buồn và tôi cũng bắt đầu già rồi. Tôi muốn làm một cái thuyền buồm để đi chơi cho đỡ buồn, cây táo có thể giúp tôi được không?", cây táo liền nói "cắt cái thân của tôi đi rồi dùng nó mà làm cái thuyền buồm để đi chơi". Ông ta bèn chặt thân cây táo xuống và mang đi làm một cái thuyền buồm và đi chơi một thời gian thật lâu. Cây táo bây giờ chỉ còn trụi lại cái gốc nhưng nó vẫn chờ đợi để cậu bé ngày nào về lại chơi với nó.

        Cuối cùng rồi một ngày kia sau nhiều năm vắng bóng, cậu bé ngày xưa đã trở lại và cây táo nói với cậu ta rằng "cậu bé của tôi ơi, bây giờ tôi không còn trái táo nào để cho cậu nữa". Cậu bé ngày xưa, bây giờ đã trở thành một ông già trả lời "bây giờ tôi cũng chẳng còn răng để mà cắn", cây táo lại nói "tôi cũng không còn nhánh cây nào nữa để cho cậu leo chơi", cậu bé ngày xưa lại buồn bã trả lời "tôi cũng già quá rồi không còn leo trèo được nữa". Cây táo vừa rơi nước mắt vừa nói "thật ra thì tôi cũng chẳng còn gì để có thể cho cậu được nữa ngoại trừ cái gốc già cằn cỗi đang mục nát này", cậu bé trả lời "bây giờ tôi không còn cần gì nữa cả, tôi đã mệt mỏi rồi, tôi chỉ muốn có một chỗ dựa lưng để nghỉ ngơi thôi". Cây táo vui vẻ trả lời "tốt lắm cậu bé ơi, gốc cây già này là một chỗ nghỉ lưng rất thoải mái, lại đây, lại đây, ngồi dựa vào tôi mà nghỉ ngơi". Cậu bé ngày xưa bèn ngồi xuống dựa vào gốc cây ngơi nghỉ, cây táo cảm thấy thật sung sướng, nở một nụ cười pha lẫn với nước mắt.....

        Câu chuyện này dành cho tất cả chúng ta, cây táo chính là cha mẹ của chúng ta. Khi chúng ta còn bé, chúng ta rất thích chơi đùa với bố mẹ, khi chúng ta lớn lên, rời khỏi mái ấm gia dình, xa lìa bố mẹ và thường thường thì chỉ trở về với hai đấng sinh thành khi chúng ta cần điều gì hoặc là chúng ta bị trở ngại trong cuộc sống của mình, mặc dầu thế nhưng cha mẹ chúng ta lúc nào cũng sẵn sàng trải rộng vòng tay để đón tiếp và giúp chúng ta với tất cả những gì có trong tầm tay để cho chúng ta được sung sướng.

        Các bạn có thể nghĩ là cậu bé trong câu truyện đã đối đãi với cây táo một cách nhẫn tâm nhưng đó chính là cách mà đa số chúng ta đang đối đãi với chính cha mẹ mình.

        (Sưu tầm)
        Chào mừng bạn đến với huyền không lý số

      16. Danh sách Hội Viên đã cảm ơn "PALOMA" về bài viết có ích này:

        huyducit (30-05-13)

      Trang 3/31 đầuđầu 1234513 ... cuốicuối

      Đề tài tương tự

      1. Nhà hàng Huyenkhong
        By huongvi in forum Du Lịch - Gia Chánh
        Trả lời: 866
        Bài mới: 27-06-14, 13:11

      Tags for this Thread

      Quuyền Hạn Của Bạn

      • Bạn không thể gửi đề tài mới
      • Bạn có thể gửi trả lời
      • Bạn không thể gửi đính kèm
      • Bạn có thể sửa bài viết của mình
      •